Y phục màu đen tuyền nên chẳng nhìn ra vết máu, thế nhưng khi Thiên Cơ Yêu bước lại gần, mùi máu tanh nồng nặc gấp mười lần lúc trước. Nếu nhìn kỹ mới phát hiện chỉ có ống tay áo vương chút máu, còn lại có lẽ là ảo giác do thần tình sảng khoái tột độ sau cơn chém giết của hắn tạo ra.
Dù Khuyển Yêu đã đi theo Thiên Cơ Yêu nhiều năm, nhưng đối mặt với chủ nhân lúc này, nó vẫn phải cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi mới không lùi lại phía sau.
“Ngươi đang sợ sao?” Thiên Cơ Yêu nhàn nhạt liếc nhìn nó, giọng nhẹ nhàng hỏi.
Trong lòng Khuyển Yêu sợ muốn chết, nhưng vẫn vội vàng đáp: “Đại vương uy vũ, tiểu nhân đương nhiên là sợ rồi.”




